Cảm xúc bồi hồi khi gặp lại em sau 6 năm xa cách

By VNExpress - 7/1/16 185 0

    1. Gặp lại nhau sau khoảng thời gian dài đằng đẵng, hơn 6 năm rồi còn gì, em vẫn như xưa, có chăng là xinh hơn và mi nhon hơn chút, gương mặt thanh tú nhưng vẫn thoáng chút buồn mơ hồ khó tả, nỗi buồn không phải ai cũng có thể hiểu được khi mới gặp lần đầu. Ngày đầu gặp nhau không buồn chào, không chút ấn tượng, cũng chả cần để ý, có chăng là cái gật đầu lịch sự khi phải chạm nhau đầu ngõ. Em chơi thân với mấy thằng em của tôi, suốt ngày nhéo nhiếc mà nhiều lúc nghe nhức cả đầu. Mấy thằng nhỏ suốt ngày í a í ới nói chuyện với em mãi, nghĩ lại cũng thấy vui vui.

      Rồi một cơn mưa lớn trút xuống lúc nửa đêm, cái khu trọ bé nhỏ dường như không thể chịu đựng được sức nước quá lớn. Em không bao giờ có thể nghĩ đó là lụt, chỉ nghĩ là cơn mưa thoáng qua. Tôi – một người mới đến nên hơi lo, quả thật nước mưa ngày một dâng cao không có lối thoát. Một mình ngồi dọn đồ đạc lên cao và tự cho mấy đứa em ngủ mà không muốn làm chúng thức giấc. Nước bắt đầu viếng thăm tất cả các phòng trong đó có phòng em. Tôi chỉ biết nhìn và lo dọn đồ đạc giúp hai em, sách vở và máy tính đã ướt. Không hiểu sao tôi lại có thể bê một bao gạo lớn như vậy vào nhà nhỉ, hay tại vì tiếng khóc ai oán kia chăng? Cơn mưa kia ngập lên đến hơn nửa cửa sổ thì nước từ từ rút đi, và cái lũ sinh viên nheo nhóc chúng tôi phải đi tá túc nhiều nơi trong vài ngày.

      Những ngày kế tiếp chúng tôi thực sự là hàng xóm, tôi và em có thể cởi mở nhiều hơn mọi thứ, từ gia đình, công việc, học hành... Đối với mảnh đất miền Trung này thì những trận lụt là điều bình thường nhất, nó bình thường như con người ta sống phải ăn và uống. Sau hôm đó, cứ mỗi lần có mưa là cả "khu phố" sinh viên kia lại không ngủ được vì chạy mưa.

      Em chuyển trọ, còn tôi thì không, nhưng phòng trọ em chỉ cách phòng tôi một cánh cửa sổ loại gập. Thỉnh thoảng khung cửa sổ hai nhà cuối phố, chẳng hiểu vì sao không nói chuyện bao giờ, mà có nói chăng thì chỉ là mấy đứa em tôi và em, chứ tôi ít khi tham gia vào. Ngày đó muỗi nhiều vô kể nên cuộc nói chuyện cũng theo đó mà nhanh chóng kết thúc, nếu không muốn làm mồi cho muỗi.

      Dần dần có những thứ em tâm sự làm tôi thấy khó nghĩ, chỉ hiểu được một phần nào đó thôi nhưng tôi lại không muốn hỏi mà chỉ muốn em tự nói ra. Vẻ ngoài đầy nghị lực và cứng rắn nhưng tôi biết ẩn sâu trong lòng em là sự yếu đuối, mềm lòng. Em cố chứng tỏ để không bị đánh gục vì hoàn cảnh một lần nữa, tôi tin em ở điều đó. Tôi từng có những nỗi khổ như em mà không phải ai cũng hiểu được. Em tâm sự với tôi nhiều hơn về các dự định, kế hoạch và mục tiêu em phải làm. Tôi chỉ dám động viên và chúc em đạt được những điều đó.

      Những cơn mưa tháng 10 dường như đã thách thức lòng kiên nhẫn trốn chạy của tôi, tôi đã quyết định chuyển phòng trọ đi nơi khác, đâu đó tôi vẫn biết có người buồn nhưng bản thân phải ra đi. Thời gian sau chúng tôi đều bận rộn, tôi ra trường rồi đi xa, chỉ nói chuyện với em qua điện thoại, hỏi thăm tình hình và động viên học tốt. Ngày em ra trường tôi rất mừng vì ít nhất cuộc đời nghiệt ngã này không đánh gục được ý chí và lòng kiên nhẫn của em. Em đã đi làm và thực hiện tiếp những niềm đam mê còn dang dở, không ngờ chúng tôi lại cùng song hành với niềm đam mê đó.

      Hiện tại tôi và em đều lập gia đình, ai cũng có hạnh phúc riêng, đâu đó tôi vẫn thấy sự chân thành trong mối quan hệ bạn bè của hai đứa. Niềm vui càng nhân lên gấp bội khi cả tôi và em đều đã thực hiện xong niềm đam mê cho ngành học nâng cao mà mình yêu thích. Chúc em luôn đạt được những thành công nhất định và những điều may mắn sẽ đến với em, bởi cuộc sống này vốn dĩ không công bằng nhưng sẽ không lấy đi của ai tất cả.

      Gặp lại em sau hơn 6 năm trời đằng đẵng, lòng đầy tâm trạng, nhớ quá những người bạn cũ thân thương của tôi.

      Thiện

       
      Đang tải...

ĐỒNG HÀNH CHÚNG TÔI