skip to main content

Chàng sinh viên bại liệt nuôi ước mơ du học

Liệt hơn nửa người, mọi hoạt động đều khó khăn nhưng với việc học thì không. Hoàng Việt Tuấn khiến nhiều người ngưỡng mộ khi nhận không ít lời mời làm vi...

10:42:41 04/02/2020

16

  • Chia sẻ Facebook
  • Chia sẻ Twitter
  • Chia sẻ Linkedin
  • Góp ý & Báo lỗi
  • Bình luận16

Góp ý bài viết

×

Liệt hơn nửa người, mọi hoạt động đều khó khăn nhưng với việc học thì không. Hoàng Việt Tuấn khiến nhiều người ngưỡng mộ khi nhận không ít lời mời làm việc ngay lúc còn trên ghế nhà trường. Đặc biệt hơn, Tuấn từ chối hết để nuôi giấc mơ du học.

Chàng sinh viên bại liệt nuôi ước mơ du học
Khi Tuấn học gần nhà, ông Tiến, cha Tuấn, chạy xe đi trước để dẫn đường cho con – Nguyễn Loan

Góc phòng bừa bộn, chỉ đủ trải một tấm nệm và một chiếc máy tính bàn là nơi ngủ nghỉ và “cày” việc của Tuấn.

Học để khẳng định mình

Hơn 4 năm trước, khi nhận tin trúng tuyển ngành công nghệ thông tin ở Trường ĐH Hoa Sen, hai cha con Tuấn vẫn chưa thể định hình được “rồi mai này học xong sẽ như thế nào”. Tuấn bị liệt gần như toàn thân, không thể đi lại, dịch chuyển cũng rất khó khăn, còn cha Tuấn, bị tai biến trước đó cũng chỉ biết bò, không thể tự đứng dậy.

“Lúc đấy em chỉ nghĩ, nếu mình nghỉ học thì không biết phải làm gì tiếp theo nên em cố gắng thuyết phục cha cho mình được đến trường với hy vọng sẽ kiếm được một công việc sau khi học xong”, Tuấn chia sẻ.

Biết mình thua thiệt so với mọi người, ngay từ khi bước chân vào giảng đường, Tuấn lao đầu vào học như  để bù đắp cho bản thân và cũng là để khẳng định mình “tàn nhưng không phế”. Cứ vậy, dù trời nắng hay mưa, dù có những sáng thức dậy toàn thân đau mềm, Tuấn vẫn nhờ cha chở đến trường.

Thấy cha ngày ngày lầm lũi đi chợ, cơm nước, vất vả theo mình đến trường hằng ngày, Tuấn càng quyết tâm. Mong ước lớn nhất của chàng sinh viên khuyết tật là một ngày nào đó có thể tìm một công việc phù hợp, kiếm được tiền để đỡ đần, báo đáp cha.

Chàng sinh viên bại liệt nuôi ước mơ du học

Tuấn luôn vượt qua mọi khó khăn để khẳng định mình. ảnh Nguyễn Loan

3-4 tháng ra đời một dự án mới

Rồi ngày đó cũng đến, cách đây hai năm, khi đang còn là sinh viên năm 2 Tuấn bắt đầu mò mẫm lập trình game. Dự án đầu tiên thành công, chàng sinh viên trẻ mang lên một số diễn đàn xin ý kiến thì nhận được một lời đề nghị sang nhượng lại. “Đấy là dự án đầu tiên của em, dù em biết nó được mua với giá rẻ hơn nhiều so với các dự án khác của nước ngoài, nhưng lúc đó em đã vui chảy nước mắt. Cuối cùng, sau gần 20 năm đi học, lần đầu tiên trong đời em đã tự mình kiếm được tiền trang trải cho hai cha con”, nam sinh viên tâm sự.

Từ sau dự án đầu tiên, Tuấn bắt đầu say mê và đi sâu vào lĩnh vực thiết kế game. Ngoài những giờ lên trường, Tuấn dành phần lớn thời gian bên bộ máy tính bàn cũ kỹ cùng nhiều đêm thức trắng. Cứ thế, đều đặn 3 – 4 tháng anh chàng lại cho ra một dự án mới, rồi sau đó nhượng lại cho các nhà phát hành game. Với công việc tự do này, Tuấn cho biết thu nhập quân bình của mình không dưới 10 triệu đồng mỗi tháng.

Tuấn nói: “Trước đây khi mẹ còn sống, cả cha và mẹ chưa bao giờ đặt nặng sau này em phải làm được gì cho hai người. Cha mẹ luôn nhắc em là phải sống vì chính bản thân mình, và em luôn nhớ lời dặn này. Đây cũng chính là động lực để em luôn tiến về phía trước không bao giờ dừng lại”. Và điều đặc biệt từ trước đến nay là chưa có việc gì làm Tuấn cảm thấy khó khăn ngoài vấn đề sức khỏe, đi lại của bản thân.

Hiện dù chưa ra trường, Tuấn đã nhận được vài lời mời làm việc từ các nhà sản xuất game với mức lương được nhiều bạn trẻ khác mong ước . Nhưng với mong muốn được làm việc tự do và tự bản thân sẽ hoàn thiện các dự án để nâng cao kỹ năng cho mình nên Tuấn lần lượt từ chối.

Chàng sinh viên bại liệt nuôi ước mơ du học

Đằng sau Tuấn luôn có sự hỗ trợ của người cha. ảnh Nguyễn Loan

Ước mơ du học

Đặc biệt, trong năm nay, Tuấn còn lên kế hoạch ôn thi lấy chứng chỉ tiếng Anh IELTS với ước mơ có thể tìm kiếm được một chương trình học bổng phù hợp trong ngành công nghệ thông tin. Kế hoạch này, nhiều người nghe có vẻ ngoài tầm tay với một người như Tuấn, nhưng bản thân em rất nghiêm túc và đã lên kế hoạch cách đây 2 năm. Để có hồ sơ đẹp xin học bổng, Tuấn đã luôn nỗ lực học tập, tham gia nhiều cuộc thi lập trình và nâng cao khả năng tiếng Anh của mình.

“Nếu nhận được học bổng, em tự tin mình có thể xoay xở được với cuộc sống”, Tuấn khẳng định. Tuy nhiên, nếu không xin được học bổng, Tuấn mong muốn có thể xây dựng được một dự án game hoàn thiện, sau đó gọi vốn hoặc hợp tác với các công ty để có thể phát hành sản phẩm của mình.

Nuôi con chẳng mong con đền đáp, ông Hoàng Việt Tiến (cha Tuấn) chỉ có một mong mỏi duy nhất là con tìm được một công việc ổn định sau khi ra trường. “Sau này, khi tôi già hay mất đi, tôi chỉ mong con có thể tự lo được cho bản thân mình”, ông Tiến bày tỏ.

Nguyễn Loan

Nguồn: https://thanhnien.vn/gioi-tre/chang-sinh-vien-bai-liet-nuoi-uoc-mo-du-hoc-1177225.html

Để lại comment của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Nghị lực từ đôi bàn tay

Nghị lực từ đôi bàn tay

Đó là câu chuyện về nỗ lực vươn lên cuộc sống của những người khuyết tật, lao động phổ thông, nhọc nhằn; trong số đó, có cả những người đến từ nhữn...

Tin mới Nghị Lực

Xúc động với nghị lực của Mẹ Tí Hon

Xúc động với nghị lực của Mẹ Tí Hon

Mẹ muốn con biết mẹ đã hát, đã sống hết mình vì con như thế nào. Mẹ muốn con hiểu: người mẹ thì bé tẹo nhưng tình mẹ thì khổng lồ - lời của chị Thu...

Bạn biết chưa?

11:21 20/02/2020 Công nhân sẻ chia

Công nhân sẻ chia

“Tôi đang làm ca đêm, ngày nào cũng 3-4 giờ sáng mới ngủ, sáng dậy mệt quá tính không đi rồi. Mà nghĩ dạo này dịch bệnh ai cũng ngại đi hiến máu, t...