Gặp lại người cũ tôi thấy hối tiếc dù giờ đã có chồng con

By GiaDinh - 4/1/16 200 0

    1. Tôi với anh học chung 5 năm trời, tôi một cô bé bình thường, bạn bè chỉ bảo có duyên, hiền và nhút nhát, còn anh đẹp trai kinh khủng (theo lời mọi người), hai đứa quen nhau khi chỉ mới 17 tuổi. Được một năm gia đình tôi biết chuyện.

      Nhà tôi rất khó, cấm cản, còn tôi đòi sống chết với người con trai hiền lành đó. Có lần giáo viên đưa chuyện chúng tôi quen nhau ra phê bình giữa cuộc họp phụ huynh khi tôi bị tụt hạng học kỳ đó. Thế là chúng tôi phải chia tay để chuẩn bị cho kỳ thi đại học. Thời đó không có điện thoại, Facebook hay mail, sau một năm trời không liên lac tôi nhận tin người đó đi nước ngoài. Tôi chạy ngay ra sân bay nhưng lại không dám gặp mặt, chỉ ngồi khóc. Cứ nghĩ mọi chuyện đã qua, tôi và người ấy chắc không còn gì.

      Hai năm trôi qua, tôi nhận được điện thoại của người ấy và bắt đầu những cuộc trò chuyện như bạn bè nhưng thực sự thấy vui và hạnh phúc. Trong một lần nói chuyện, cả hai tranh cãi về cách xưng hô nên giận nhau và không liên lạc thời gian dài. Vậy là từ khi chia tay đã 3 năm chúng tôi không hề gặp mặt.


      [​IMG]


      Thời gian này tôi bắt đầu đồng ý yêu người mới, gia đình anh làm ăn cùng nhà tôi, không khá giả, anh là một người tự tin và giao tiếp giỏi. Khi ra trường anh làm nhà nước nên khá ổn định, gia đình anh bắt đầu thúc cưới, tính ra chúng tôi biết nhau cũng lâu rồi, gia đình anh rất mến tôi, còn mẹ tôi chỉ nói rằng lựa chọn là ở con nhưng người này rất gia trưởng, đã chấp nhận thì không được hối tiếc điều gì.

      Tôi ra trường với tấm bằng khá giỏi và nhiều công ty mời đi làm nhưng đều từ chối, đồng ý về quê vì nghĩ phụ nữ quan trọng nhất vẫn là gia đình. Đám cưới diễn ra, tưởng cuộc sống của tôi sẽ êm đềm trôi qua nhưng từ khi tôi mang thai và sinh con, anh dần thay đổi tính nết, nhậu nhẹt bê tha, nịnh bợ sếp, sống giả tao và lừa dối tôi nhiều hơn. Tôi khóc lóc năn nỉ, cãi nhau hay đòi ly dị nhưng anh vẫn không thay đổi. Trong một lần cãi nhau, tôi bị ăn tát. Sau lần đó tình cảm vợ chồng lục đục liên tục, hở chút là chồng lại mách với mẹ tôi, vì anh biết tôi rất sợ mẹ, mẹ nói gì tôi cũng nghe.

      Nhiều lần tôi đâm ra chán nản vì anh toàn nói thêm, nói lỗi ở tôi nhiều. Tôi không bao cố gắng giải thích nữa và yêu cầu sống ly thân vì tôi đã nói anh là người giỏi giao tiếp và ăn nói khéo đến mức tôi ghê sợ, tôi không sống với người 2 mặt. Tôi yêu cầu anh không được méc 2 bên gia đình nữa, anh đồng ý, chúng tôi sống chung nhà như 2 người dưng, không nói chuyện trừ khi con liên quan tới con. Tôi không nói nhiều về những sai lầm của chồng vì mẹ bảo anh chưa ngoại tình tức còn thương tôi, nếu thế là được rồi, nhưng tôi thực sự không thấy hạnh phúc.

      Thời gian cứ vậy trôi, bỗng nhiên người cũ xuất hiện sau 10 năm bặt vô âm tín. Tôi giờ là người phụ nữ có chồng con cũng không suy nghĩ nhiều. Ngày chúng tôi họp lớp, gặp nhau không nói chuyện nhưng tôi biết tim mình vẫn không chịu ngủ yên. Tôi cố gắng chú tâm để hàn gắn gia đình đang rạn nứt vì chồng đã và đang cố gắng. Chồng tôi bớt nhậu, có nhậu cũng bớt say xỉn, có say xỉn cũng bớt hung hăng, và cũng không đánh tôi nữa. Vậy là ổn, nhưng tôi toàn nằm mơ và suy nghĩ về người ấy, tôi khóc rất nhiều vì biết mình thật vô duyên. Chính tôi chia tay, bỏ đi lấy chồng, lựa chọn cuộc sống này mà giờ hối tiếc gì chứ.

      Khi biết người cũ vẫn còn tình cảm tôi lại càng dằn vặt nhiều hơn, chúng tôi cũng chỉ nói chuyện như bạn bè, người cũ khuyên tôi nhiều và cũng sẽ giúp đỡ nếu tôi có khó khăn gì, vì anh giờ đã có người yêu. Tôi muốn thóat khỏi cuộc sống hiện tại, muốn sống cùng con, chắc chắn bản thân lo được với mức lương hiện tại, nhưng lại thấy mình thật ích kỷ. Tôi nên để cho chồng có cơ hội sửa sai, cho con có quyền được sống trong một gia đình có mẹ cha? Tôi bế tắc lắm.

      Theo Ngôi sao

       
      Đang tải...

ĐỒNG HÀNH CHÚNG TÔI