Phụ thuộc kinh tế vào chồng, tôi quá nhục nhã

By GiaDinh - 4/1/16 177 0

    1. [​IMG]


      Có công việc với mức thu nhập ổn định, nhưng chỉ vì muốn làm vợ ngoan tôi đã nghe lời chồng nghỉ việc ở nhà chăm con… Ảnh minh họa


      25 tuổi thì tôi lấy chồng. Lúc đó tôi đang làm việc tại một ngân hàng với mức thu nhập khá và ổn định. Cưới xong, tôi mang bầu luôn và đẻ con sau gần 1 năm. Vốn khá xinh đẹp, sau khi đẻ xong da dẻ của tôi càng mỡ màng, đi làm nhiều người hay trêu đùa “gái một con trông mòn con mắt”, chồng thấy thế thì khó chịu. Nhân thể bác giúp việc xin nghỉ vài tháng là anh nói tôi nghỉ việc ở nhà chăm con.

      Ban đầu tôi không đồng ý vì công việc của tôi đang rất tốt, thu nhập cũng ổn lại khá thỏa mái, nhưng chồng và bố mẹ chồng nói nhiều quá, con nhỏ thì lại hay ốm đau mà chưa tìm được giúp việc ưng theo ý mình. Tôi cũng không muốn làm chồng và bố mẹ chồng không hài lòng nên tôi đồng ý ở nghỉ việc ở nhà chăm sóc con.

      Thời gian đầu sau khi nghỉ việc ở nhà chăm con chồng tôi rất vui vì vợ biết nghe lời, hàng tháng anh đưa tiền cho tôi tiêu rất đều đặn và vui vẻ. Thi thoảng cuối tuần anh còn đưa mẹ con tôi đi siêu thị, đi mua sắm, anh còn hay quà tặng vợ. Lúc ấy tôi luôn nghĩ quyết định nghỉ việc ở nhà chăm con của mình là sáng suốt, vì con vừa khỏe, chồng và bố mẹ chồng lại vui vẻ, nên mình có chịu thiệt thòi tý cũng chẳng sao, sau này con lớn nếu có điều kiện lại đi xin việc làm.

      Khi con được khoảng 2 tuổi, tôi lại có bầu và sinh thêm đứa con thứ 2. Lúc này vợ chồng tôi không còn ở chung với ông bà mà tách ra ở chung cư riêng do em trai chồng vừa cưới vợ xong. Cũng kể từ thời gian đó chồng bắt đầu xao nhãng việc nhà, và không còn quan tâm đến mẹ con tôi như trước đây.

      Tôi sinh, mẹ đẻ lên chăm tôi, còn chồng cứ đi tối ngày, hôm nào cũng nửa đêm mới về đến nhà, có hôm lại không về mà về nhà bà nội ngủ. Tôi cũng chẳng biết có đúng là anh về bà nội ngủ hay ngủ ở đâu nữa, vì có lần mẹ chồng tôi nói anh về đó ngủ nhưng em dâu chồng lại nói không thấy về. Có thể chồng tôi không về nhưng nhờ mẹ chồng tôi nói như vậy để giấu tôi chuyện gì đó.

      Thu nhập hàng tháng anh cũng không đưa cả cho vợ giữ như trước đây mà giữ lại phần nhiều để chi tiêu việc gì đó tôi không rõ. Mỗi tháng anh chỉ đưa tôi 10 triệu, trong khi nhà có 2 đứa con nhỏ, thiếu tiền tôi lại phải xin hoặc vay bà ngoại. Mẹ tôi không đồng ý cách cư xử của chồng tôi, cứ ngỡ do bà lên chăm cháu nên chồng khó chịu nên chăm tôi được 6 tháng thì bà bỏ về quê.

      Tôi một mình hai đứa con, cứ tất bật từ sáng đến tận đêm, trong khi đó chồng cứ đi từ sáng đến tận đêm, chẳng giúp gì tôi việc nhà, việc chăm sóc con cái. Tiền cũng chẳng đưa đủ để tôi lo cho các con, tôi hỏi thì anh nói ở nhà thì tiêu vừa thôi, tiêu hoang quá không ai kiếm được. Giỏi thì ra ngoài kiếm tiền về mà tiêu. Tôi cũng không nhớ nổi đã bao nhiêu lần vợ chồng tôi cãi cự nhau về tiền và công việc. Có lần mẹ chồng tôi đến chơi, thấy hai vợ chồng to tiếng với nhau về tiền, bà lại trách tôi không chịu đi làm cứ ở nhà ôm con và tiêu tiền của chồng.

      Tôi lại nhớ cách đây vài năm, cũng chính bố mẹ chồng và chồng hết lời khuyên tôi nghỉ việc ở nhà chăm sóc con. Việc kiếm tiền cứ để chồng tôi lo liệu, vậy mà bây giờ cũng chính họ lại mở mồm ra trách tôi không chịu đi ra ngoài kiếm tiền mà chỉ biết ở nhà tiêu tiền của chồng. Đúng là miệng lưỡi không xương, họ thích nói thế nào cũng được mà chẳng hiểu, chẳng quan tâm đến cảm giác của tôi.

      Đứa con thứ 2 của tôi bây giờ mới tròn 1 tuổi, chắc đợi con lớn hơn tý nữa tôi sẽ đưa con đi trẻ và đi làm kiếm tiền. Chứ sống phụ thuộc kinh tế vào chồng như thế này tôi cảm thấy mình chẳng còn giá trị gì trong mắt chồng và gia đình chồng.

      Theo Báo Đất Việt

       
      Đang tải...

ĐỒNG HÀNH CHÚNG TÔI